Thứ Bảy, 17 tháng 10, 2015

Ca hát là khóc than

Nhóm chư Thiên đang ngồi nói chuyện với nhau trên cõi trời Đao Lợi. Chư Thiên ánh sáng trắng lớn tiếng:
_ Dưới trần có vài tăng ni ca hát, nhảy múa, bị người khác nhắc nhở còn cố tình làm thêm. Thấy chướng quá.
_ Bọn mình phải nhắc nhở họ tới cùng. Nếu cần phải tẩy chay họ để bảo vệ Phật pháp. Thứ phạm giới không biết xấu hổ là trùng trong lông sư tử.
_ Tám giới cơ bản mà còn phá bỏ, những giới khác họ cũng chẳng tha đâu.
_ Tu sĩ không nêu gương tốt, cứ nêu gương xấu cho cư sĩ chỉ làm hại cho Phật giáo mà thôi.
_ Thời Phật, nhờ có các cư sĩ phàn nàn hạnh kiểm xấu của các Tăng Ni nên Phật chế thêm giới cấm để chấn chỉnh Tăng đoàn. Ngày nay chúng ta không mạnh dạn phê phán những tu sĩ cố tình phá giới thì họ càng lộng hành phá đạo.
- Chúng ta kính Phật, trọng Tăng nhưng đó là Phật thật, Tăng thật. Còn Phật giả, Tăng giả phải làm rõ để kẻ xấu không lợi dụng.
Một chư Thiên trân trọng mở kinh đọc lớn:
_ Xin các vị hãy lắng nghe, Đức Phật đã dạy rõ ràng: “Này các Tỷ-kheo, đây được xem là khóc than trong giới luật bậc Thánh, tức là ca vịnh. Này các Tỷ-kheo, đây được xem là điên loạn trong giới luật bậc Thánh, tức là múa nhảy. Này các Tỷ-kheo, đây được xem là trẻ con trong giới luật bậc Thánh, tức là cười quá đáng để lộ cả răng. Do luật này, này các Tỷ-kheo, hãy phá cây cầu đi đến hát. Hãy phá cây cầu đi đến múa nhảy. Thật là vừa đủ nếu các Thầy được hoan hỷ đúng pháp, mỉm cười để tỏ là các Thầy được hoan hỷ” (*)
Chư Thiên khác tiếp lời:
_ Chúng ta cũng phải giúp các con trùng trong lông sư tử phá các cây cầu dẫn họ xuống đọa xứ địa ngục để cứu họ và bảo vệ đạo Pháp!
Tất cả chư Thiên đồng tâm hoan hỷ tán thành.
Thiên Nhân
(Ảnh Internet)

Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2015

Vật chất hay ý thức?

Anh Hai Lúa vừa đáp phi thuyền con thoi từ sao Hỏa trở về. Cả nhà còn đang vui mừng, bỗng nhiên nghe Ba và Tư cãi nhau chí chóe trong bếp. Ba quát Tư:
- Đồ ngu! Ý thức quyết định vật chất.
Tư gân cổ:
- Đồ khùng! Vật chất quyết định ý thức.
“Ý thức quyết vật chất”… “vật chất quyết ý thức”… “ý thức…”  “vật chất…” cứ thế hai bên cãi nhau đến độ vật nhau giữa nhà. Anh Hai Lúa đi vào, mọi người nghe Ba và Tư la chói lói:
- Úi, má ơi. Anh Hai Lúa kí đầu con.
Cả nhà chạy vào. Anh Hai Lúa phân trần:
- Má coi, tám năm trước hai thằng đã cãi nhau chuyện này. Giờ con trở về, chúng vẫn còn cãi nhau chuyện cũ. Lại còn oánh nhau nữa chứ.
Bà má dàn hòa:
- Chuyện gì từ từ nói. Đánh nhau làm gì mấy con.
Anh Hai Lúa nhìn Ba:
- Này Ba, lúc thân vật chất đau, em có lấy ý thức quyết định cho thân đừng đau được không?
- Dạ… không, anh Hai.
Ba cúi đầu lí nhí. Anh Hai Lúa quay sanh Tư:
Này Tư, nhà khoa học Hofkin thân bị bại liệt nhưng ý thức của ông cóbị bại liệt theo không hay chói sáng hơn người? Còn bàn tay vật chất của anh có giúp quyết định ý thức của em điều gì không?
- Em đau thấy mụ nội, còn “quyết” được gì, anh Hai?
Hai đứa cứ cố chấp vào quan niệm một chiều rồi cãi nhau đánh nhaunhư vậy có nên không? Anh cốc đầu hai em để nhắc cả hai phải nhớ điều quan trọng hơn, đó là: thân làm ác, miệng nói ác, ý nghĩ ác sẽ đem lại kết quả khổ đau. Hiểu chưa?
Nói xong, anh Hai làm bộ trợn mắt giơ nắm tay như chực “bụp” tiếp cả hai, rồi nạt lớn:
- Ba, Tư, vật chất hay ý thức quyết định?
Ba và Tư liền ôm chầm lấy anh Hai giả lả:
- Dạ, thân làm thiện, miệng nói thiện, ý nghĩ thiện đem lại quả an vui, đó mới là điều quan trọng. Anh Hai, quà của tụi em đâu?
Anh Hai cười xòa, xoa đầu Ba và Tư rồi lấy trong va-li hai gói quà cho hai em. Bé Năm thấy vậy nhảy lên đong đỏng:
- Quà của anh Hai khiến Ba và Tư khoái chí. Như vậy vật chất quyết định ý thức.
Tư lắc đầu nhìn Năm:
Con này ngốc quá, vẫn chưa giác ngộ. Ví dụ bây giờ ý thức của anh quyết định “bụp” em. Thân em sướng hay khổ, buồn hay vui? Ý thức có quyết định vật chất không?
Ý thức của anh khiến thân em đau thiên thu, bầm tàn hạ! Thân em bị ý thức anh Tư đàn áp.
Anh Hai lấy thêm một món quà nữa đưa cho bé Năm:
Còn giờ đây, thân anh làm thiện tặng bé quà, miệng anh nói thiện chúc em an lạc, ý anh thiện lành mong các em được hạnh phúc. Như vậy các em và cả nhà mình an vui hay đau khổ?
Cả ba đứa em cùng nheo mắt nhìn anh Hai cười to trêu ghẹo:
- Anh Hai, vật chất vẫn quyết định ý thức; ý thức vẫn quyết định vật chất. He he he… hô biến!
Nói xong cả ba rụt cổ, ôm đầu chạy thục mạng! Cả nhà cùng cười vui như ngày tết đến.
Sáu Nghiệp
(Ảnh Internet)

Thứ Năm, 15 tháng 10, 2015

Ông Thiện - Ông Ác



Hai cư sĩ ngồi nói chuyện với nhau. Cư sĩ trẻ hỏi vị cư sĩ già:

- Thưa bác, Phật giáo là đạo của từ bi nhân ái, nhưng tại sao trong nhiều chùa cháu thấy bên cạnh ông Thiện còn có cả ông Ác?

Cư sĩ già gật gù:

- Câu hỏi của cháu rất hay. Một số nơi còn quan niệm Ông Thiện là Thần Hộ Pháp, còn ông Ác là Thần Kim Cang. Thật ra, hai vị cũng là biểu tượng cho nhân quả nghiệp báo mà thôi.

- Nhân quả nghiệp báo thế nào, thưa bác?

- Ông Thiện nhắc mình thân phải làm thiện, miệng phải nói thiện, ý nghĩ phải nghĩ thiện để hưởng quả báo thiện lành, an vui, Thiên đàng. Còn ông Ác nhắc mình thân đừng làm ác, miệng đừng nói ác, ý nghĩ đừng nghĩ ác; để phải chịu quả báo ác, khổ đau, địa ngục.

Cư sĩ trẻ thắc mắc:

- Làm thiện được quả thiện là đương nhiên, nhưng nếu quan niệm lấy ác trả đũa cho cái ác, còn gì là thiện, thưa bác?

- Đạo Phật không chủ trương lấy ác trả đũa cho cái ác, mà là theo luật nhân quả nhân bản. Bản thân một nghiệp ác phải gặt quả báo ác. Thực ra ông Ác chỉ là hiện thân của quả báo ác, chứ không phải ổng làm ác. Ông Ác nhắc mình phải biết sợ quả báo ác, chứ không phải ổng làm ác với ai, cháu à!

Cư sĩ trẻ như tiểu ngộ:

- À, cháu hiểu rồi. Cũng như trong xã hội, ngoài nhà giáo, nhà tu, nhà trường; còn phải có cả công an, nhà tù, tòa án để đối trị mấy kẻ phá hoại. Ông quan tòa phán tội theo pháp luật, ông công an lo bắt cướp. Mấy ổng không phải làm ác mà là làm nhiệm vụ để giữ yên cho xã hội.

- Đúng vậy! Bên cạnh đó, nếu mọi người biết tin và hành theo luật nhân quả thiện ác, trọng ông Thiện, ngán ông Ác, để ráng làm lành lánh ác, nhờ vậy cá nhân, gia đình và xã hội mới an vui an ổn.

- Cho nên, nếu chỉ nói nhân quả của thiện mà không nói nhân quả của bất thiện vẫn còn thiếu sót. Theo thiển ý của cháu, chùa nào thờ cả Thần Kim Cang - ông Ác có thêm một lợi thế khác nữa.

- Lợi thế gì?

- Để răn đe những kẻ rắn mắt, quậy phá. Cháu đã từng ở trong một tu viện mà buổi trưa mọi người cần nghỉ ngơi an tịnh, thế nhưng mấy đứa trẻ cứ la hét đùa giỡn thoải mái, chẳng coi ai ra gì.

- Chắc chỗ đó chỉ thờ toàn ông Thiện.

- Vâng ạ. Tu viện thờ toàn hình ảnh các chư Thiên hiền khô. Các vị Tăng Ni ở đó cũng im lặng chịu đựng, để mặc cho lũ con nít muốn làm gì thì làm. Họ nói họ tu hạnh nhẫn nhục.

Vị cư sĩ già chép miệng:

- Nhẫn nhục cũng có cái lý của nó. Trong kinh văn có từ “nhẫn quân lực” để khuyên các tu sĩ nhẫn những điều đáng nhẫn.

- Như kham nhẫn lạnh, nóng, đói, khát, sự xúc chạm của ruồi, muỗi, bò sát, nắng mưa; kham nhẫn những cảm thọ bất ưng, các cách nói mạ lị phỉ báng. Cháu nghĩ như vậy có đúng không bác?

- Đúng vậy. Tuy nhiên trước những điều đáng ra có thể chuyển hóa tốt hơn, nhưng vì cứ theo kiểu “có mắt như mù, có tai như điếc” cho nên cái xấu bất thiện vẫn hoàn bất thiện.

Cư sĩ trẻ ra vẻ hiểu vấn đề:

- Ví như tu viện cháu ở có thể an tịnh tốt hơn nếu những trẻ em quậy phá được dạy dỗ ngoan hơn để chúng biết tôn trọng những nơi đáng tôn trọng; biết sợ cả pháp luật, sợ công an quở phạt.

- Chúng ta không hù dọa bất cứ ai, nhưng nhiều nơi sẽ tốt hơn nếu được dạy những điều thiện và phải biết sợ cả những điều đáng sợ hãi, những pháp nên sợ hãi. Trong kinh gọi là pháp “Quý”, cháu à.

- “Quý” là tự mình phải sợ thân làm ác, sợ miệng nói ác, sợ ý nghĩ ác, sợ những điều ác bất thiện và sợ quả báo bất thiện; phải không bác?

- Cháu hiểu đúng rồi đó.

- Nếu mọi người biết khi đến các nơi tôn nghiêm phải trang nghiêm, còn nếu phá phách sẽ bị quở phạt. Được vậy chắc nhiều nơi, nhiều người được tốt hơn.

Cư sĩ già tán đồng:

- Bác còn nhớ, hồi nhỏ mỗi lần theo mẹ đến chùa mình cứ sờ sợ thế nào ấy. Mình cứ khép nép bên bà cụ vì chùa có cả hình ảnh Thiên đàng lẫn Địa ngục, có ông Thiện và cả ông Ác. Mình ngẫm kỹ lại, nhờ ghi nhớ những tấm hình kẻ ác bị quả báo địa ngục nên trước cám dỗ và hận thù mình giữ mình tốt hơn, không làm ác tạo tội .

- Mỗi người phải biết sợ quả báo ác lên chính bản thân mình, nhờ vậy sẽ giúp họ tránh ác. Đồng thời con người phải biết tin vào nhân quả thiện lành cho chính mình, được vậy sẽ giúp họ cố gắng làm lành để hưởng an vui, bác nhỉ?

- Thêm nữa, nhiều nơi nhờ mọi người tin vào Thần Cá, Thần Rừng, dù không cần ai trông coi nhưng cá không bị giết, rừng không bị diệt, môi trường không bị hủy hoại.

- Cháu còn nhớ trong Trưởng Lão Tăng Kệ số  236 - 237 có ghi rõ: “Ai ở đời, giữa người / Làm hại chúng sanh khác / Vị ấy tự hại mình / Ðời này và đời sau / Ai với tâm từ bi / Thương tưởng mọi hữu tình / Một người làm như vậy / Gặt phước đức thật nhiều.”

- Cháu nhớ tốt lắm. Cho nên Đức Phật đã dạy Ngài nói cả hai lời nói mềm mỏng và lời nói cứng rắn.

- Thưa, Đức Phật dạy cụ thể thế nào mong bác nói rõ thêm.

Vị cư sĩ già liền lấy cuốn kinh trên kệ rồi đằng hắng giọng:

- Cháu hãy lắng nghe, trong Kinh Tăng Chi, phẩm bốn pháp, Đức Phật đã dạy cho Kesi, người đánh xe điều phục ngựa, thế này: “- Này Kesi, Ta nhiếp phục người đáng được nhiếp phục với lời nói mềm mỏng, Ta nhiếp phục với lời nói cứng rắn, Ta nhiếp phục với lời nói vừa mềm mỏng, vừa cứng rắn.

Tại đây, này Kesi, đây là với lời nói mềm mỏng: Ðây là thân làm thiện, đây là quả báo thân làm thiện. Ðây là lời nói thiện, đây là quả báo lời nói thiện. Ðây là ý nghĩ thiện, đây là quả báo ý nghĩ thiện. Ðây là chư Thiên. Ðây là loài Người.

Tại đây, này Kesi, đây là với lời nói cứng rắn: Ðây là thân làm ác, đây là quả báo thân làm ác. Ðây là lời nói ác, đây là quả báo lời nói ác. Ðây là ý nghĩ ác, đây là quả báo ý nghĩ ác. Ðây là địa ngục. Ðây là loài bàng sanh. Ðây là loại ngạ quỷ.

Tại đây, này Kesi, đây là lời nói vừa mềm mỏng vừa cứng rắn: Ðây là thân làm thiện, đây là quả báo thân làm thiện. Ðây là thân làm ác, đây là quả báo thân làm ác. Ðây là lời nói thiện, đây là quả báo lời nói thiện. Ðây là lời nói ác, đây là quả báo lời nói ác. Ðây là ý nghĩ thiện, đây là quả báo ý nghĩ thiện. Ðây là ý nghĩ ác, đây là quả báo ý nghĩ ác. Ðây là chư Thiên. Ðây là loài Người. Ðây là địa ngục. Ðây là loài bàng sanh. Ðây là ngạ quỷ.”

Cư sĩ trẻ chắp tay tiếp lời:

- Cũng vậy. Mọi người cần phải tin tưởng và ghi nhớ: đây là ông Thiện, nhắc mọi người gắng làm thiện để được quả thiện lành, hạnh phúc, thiên đàng. Còn đây là ông Ác, nhắc mình đừng làm ác để phải chịu quả báo ác, khổ đau, địa ngục.

Cư sĩ già kết luận:

- Bây giờ cháu đã hiểu vì sao có chùa thờ hai ông Thiện - Ác rồi chưa? Nói ông Thiện là thiện, nhưng nói “ông Ác” thực ra cũng để răn thiện là vậy!

Cư sĩ trẻ đứng dậy xá vị cư sĩ già:

- Dạ thưa, cháu hiểu rồi. Cháu tin vào nhân quả và biết sợ những điều đáng sợ hãi. Cháu sẽ nhắc nhở các trẻ em khác như vậy. Xin tri ân bác.

Cư Sĩ Báu

(Ảnh Internet)

Thứ Ba, 13 tháng 10, 2015

May Rủi, Rủi May

Ảnh: internet

Ngày rằm, một khách hành hương đi lễ chùa. Khách vừa đảnh lễ Phật xong, quay ra gặp thầy trụ trì. Mới chào hỏi được vài câu, khách đã rên rỉ:
_ Thầy ơi, con khổ quá, gặp toàn chuyện không may mắn! Tại sao những người hiền lành nhưng vẫn không gặp may, thưa thầy?
Thầy trụ trì nở nụ cười nhân hậu:
_ Xin chúc mừng đạo hữu!
Khách tròn xoe mắt:
_ Trời đất! Chúc mừng kẻ không may mắn là sao, thưa Thầy?
Lại một nụ cười hiền lành:
_ Vì những kẻ may mắn chưa chắc đã có duyên lành giải thoát như đạo hữu.
Khách ngơ ngác:
_ Con không hiểu? Cúi xin thầy từ bi chỉ dạy!
_ Vậy hãy lắng tai nghe và suy nghiệm kỹ, tôi sẽ nói.
Khách thỉnh thầy trụ trì an tọa trên Pháp tòa còn mình ngồi xuống một bên, chấp tay cung kính. Thầy trụ trì điềm tĩnh:
_ Đạo hữu phải nhớ, chính Đức Phật đã dạy trong bài kinh “Phước Nghiệp Sự” thế này: “Này các Tỷ-kheo, có ba căn bản làm phước. Thế nào là ba? Căn bản làm phước do bố thí, căn bản làm phước do giới đức, căn bản làm phước do tu tập. Ở đây, này các Tỷ-kheo, có hạng người căn bản làm phước do bố thí trên một quy mô nhỏ, căn bản làm phước do giới đức trên một quy mô nhỏ, căn bản làm phước do tu tập trên một quy mô nhỏ. Người ấy, sau khi thân hoại mạng chung, được sanh làm người không may mắn. Ở đây, này các Tỷ-kheo, có hạng người căn bản làm phước do bố thí trên một quy mô vừa, căn bản làm phước do giới đức trên một quy mô vừa, không đạt được căn bản làm phước do tu tập. Người ấy, sau khi thân hoại mạng chung, được sanh làm người có may mắn…” (*). Trong bài kinh này, Đức Phật còn chỉ rõ có các chư Thiên cõi Trời Ba Mươi Ba, cõi Yama Thiên, cõi Tusita Thiên, cõi Hóa Lạc Thiên, cõi Tha Hóa Tự Tại Thiên và các vị Thiên chủ tại các cõi sung sướng này, tất cả đều chỉ có căn bản làm phước do bố thí lớn và giới đức lớn. Thế nhưng tất cả các chư Thiên ấy đều không có căn bản phước báu do tu tập.
_ À, con hiểu rồi, nếu được làm chư Thiên là do có bố thí lớn, giới đức lớn nhưng không có phước tu tập, nên khi hưởng hết phước báu họ lại bị sanh tử luân hồi khổ đau. Cũng vậy những người gặp may mắn nhưng chỉ lo hưởng thụ mà không làm phước tiếp, không giữ giới và không chịu tu tập, lúc phước cũ hết cũng phải chịu đọa xứ khổ đau, phải không thưa Thầy?
_ Đúng thế! Đạo hữu làm người không may mắn là do phước bố thí nhỏ, giới đức nhỏ; nhưng lại có duyên lành tạo phước báu tu tập, dù nhỏ nhưng cũng là nhân đáng quý. Đạo hữu đã thấy khổ, từ đó phải cố gắng diệt khổ. Tóm lại, đạo hữu đã thấy như thật phần đầu của Bốn Diệu Đế - tức Khổ Đế. Còn ba “Đế” sau là Tập Đế, Diệt Đế và Đạo Đế; đạo hữu ráng giữ giới và nỗ lực tu tập thêm rồi cũng sẽ đạt thành. Tôi chúc mừng đạo hữu là vì vậy.
_ Thưa thầy, nếu kiếp này con tiếp tục tạo phước bố thí, giữ gìn giới đức và nỗ lực tu tập thì sẽ được giải thoát trong hỷ lạc, phải không thưa thầy?
_ Lành thay cho ai biết nghĩ như vậy!
_ Ôi thày ơi, giờ đây con thấy mình là kẻ không may mắn nhưng đầy hạnh phúc.
_ Pháp Phật thiết thực hiện tại, đến để mà thấy, không có thời gian, chỉ người trí mới tự mình giác hiểu là như thế đó.
_ Con xin thành kính tri ân Tam Bảo. Ngay từ bây giờ con sẽ cố gắng hết sức để bố thí, trì giới và tu học ạ.
_ Sadhu! Sadhu! Lành thay!
Hà Giang

Thứ Hai, 12 tháng 10, 2015

Ma tâm

Hai vị Thiên Nhân ngồi nói chuyện với nhau. Vị Thiên thứ nhất:
_ Này ông, có một Dạ-xoa hành tà hạnh, phá nát năm giới, thế nhưng miệng cứ leo lẻo “Phật tại tâm”, “chúng sanh đồng Phật tánh” theo kiểu Đại Thừa. Dạ-xoa ngụ ý mình cũng là Phật, cũng có Phật tánh!
Vị Thiên thứ hai cười khẩy:
_ Hừ! Nếu quả thật có chuyện “Phật tại tâm” thì cũng có chuyện “Ma tại tâm”. Nếu thật có chuyện “chúng sanh đồng Phật tánh”, tất cũng có chuyện “chúng sanh đồng Ma tánh”.  Vô phân biệt mà lị!
_ Dạ-xoa cứ thích tự xưng mình cũng có “Phật tánh”, có “Phật tâm”; rồi bảo với mụ vợ: “Phật đang ở trong nhà còn đi tìm đâu xa” để bắt bà vợ phải hầu hạ cho y.
Vị Thiên thứ hai lắc đầu:
_ Nếu “Phật ở trong nhà”, hẳn Ma cũng biết trú tại gia. Tôi hỏi ông, mấy kẻ buôn đồ giả, làm hàng dỏm có bao giờ nói rõ hàng giả hàng thật không?
_ Tất nhiên chúng phải khéo che đậy, phải lập lờ đánh lận con đen để vàng thau lẫn lộn, có vậy mới lừa bịp được người khác.
_ Đúng thế. Còn người trí muốn phân biệt đâu là ma, đâu là người tốt; chỉ cần quan sát kỹ giới hạnh cũng đủ biết. Một kẻ giữ năm giới không tròn, làm người tốt còn chưa xong, huống hồ đòi làm… cha thiên hạ. Kẻ ấy là ai, ông biết không?
_ Dĩ nhiên, người tốt, người ngay không lươn lẹo, lếu láo như vậy. Đúng là lưỡi không xương nhiều đường lắt léo.
_ Bởi, “ma tại lưỡi” cho nên lưỡi mới nói lời ma. Giờ ông đã thấy ra một trong những tà kiến tai hại mà các luận sư Bà-la-môn gián điệp gieo rắc trong kinh điển Đại Thừa chưa?
_ Thấy rồi ông ạ, nguy hại thật, bọn họ đã dẫn đường cho ma giả Phật, phá hoại đạo pháp. Chỉ có người ngu mới tin theo chúng mà thôi.
_ Do vậy người trí phải phân biệt rõ để không bị mắc lừa!
Vị Thiên thứ nhất chắp tay vái vị thiện hữu tri thức:
_ Lành thay, cảm ơn ông đã chỉ giáo.
Cả hai vị Thiên Nhân cùng phóng hào quang sáng rực một góc trời.

Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2015

Tu! Tu mãi! Tu miết! Vẫn chưa đủ!

Image result for chú tiểu dễ thương
Ảnh: Internet
Sư đệ Tấn Căn với dáng vẻ trang trọng như đang tuyên thệ, vừa đặt một tay lên ngực, vừa nói với sư huynh Tuệ Căn bằng một giọng cương quyết:
_ Đệ chỉ có hai con đường: một là tu, hai là chết, chứ không có con đường thứ ba. Nhưng Đức Phật đã dạy: phải chết một cái chết điều phục được tham sân si, chứ không thể chết một cái chết bị điều phục bởi tham-sân-si. Mà muốn có cái chết được điều phục thì phải tu. Tóm lại đệ chỉ có một con đường duy nhất: tu, tu nữa, tu mãi cho đến khi thành đạo mới thôi.
Sư huynh Tuệ Căn mỉm cười hoan hỷ:
_ Tốt lắm, nhưng tu có nhiều kiểu, nhiều phái, nhiều cách. Có tu chỉnh, tu sửa, tu dưỡng, tu nhà, tu chợ, tu chùa, tu đốn, tu tiệm, tu Nam, tu Bắc. Thậm chí có người nêu gương tu… rượu cũng là tu nữa đấy! Đạo có chánh có tà, tu cũng có tu tà, tu chánh. Đệ đã biết tu nào là tu đúng, tu nào là tu không đúng chưa mà đòi tu hoài, tu miết?
_ Vậy, đệ phải tu tuệ trước!
_ Muốn có tuệ phải tu gì nữa?
_ Tu định!
_ Muốn có định phải tu gì nữa?
_ Tu giới!
_ Giới có chánh giới và tà giới. Định có chánh định và tà định. Tuệ có chánh tuệ và tà tuệ. Làm sao biết phân định được chánh đạo và tà đạo để tu cho đúng?
_ Đệ không biết, xin sư huynh chỉ giáo.
_ Xin hỏi, trước một vấn đề đa phương, đa diện, đa tông, đa hệ một người có trí tuệ, thông minh và theo tinh thần khoa học nên nắm từ gốc, từ lõi hay chỉ nắm lấy cành nhánh phân ly sau này?
_ Thưa, phải nắm từ gốc, từ lõi.
_ Phải hiểu tường tận tư liệu nguồn hay cố chấp tin cuồng tài liệu ngọn?
_ Dạ, phải tường tận từ đầu.
_ Theo đệ, những lời dạy gốc của Phật về giới, định, tuệ được kết tập đầu tiên đang ở đâu?
_ Thưa, trong kinh Nikaya và luật Patimokkha cấp 1.
_ Tôi đã chỉ cho đệ biết đâu là gốc, đâu là lõi và đâu là nguồn của vấn đề đa phái phức tạp. Đệ phải nắm vững từ đây mà tu tập mới có kết quả. Sau đó muốn nghiên cứu gì thì cứ việc, có vậy mọi cố gắng nỗ lực mới không bị uổng phí.
_ May mắn thay, đệ được tu chung với một thiện hữu tri thức như huynh.
_ Đệ nên nhớ, nếu chỉ có một lòng ham thích tu tập không thôi vẫn chưa đủ, đệ còn phải khao khát tìm biết con đường nào tu cho đúng nữa kia. Có nhiều người cũng thích tu, nhưng là thích tu đại, thích tu bừa, thích tu ẩu. Mới nghe người khác nói pháp gì đó là của Phật, liền nhắm mắt tin lời tu theo, khổ đã không hết lại còn thấy khổ thêm; hoặc tu cả đời vẫn chẳng thấy tiến bộ gì cả. Cho nên, sắp tới đây, khi đệ được thọ đại giới Tỳ-kheo, huynh sẽ đề nghị sư phụ ban cho đệ pháp danh mới.
_ Thưa, pháp danh gì?
_ Thích Tu Đúng.
_ Sư huynh thật tế nhị, muốn nhắc đệ: thích tu không chưa đủ, còn phải tu cho đúng mới có kết quả. Lợi ích thay, đệ xin ghi nhớ điều huynh căn dặn.

Thứ Sáu, 9 tháng 10, 2015

Thần Khoa Học

Image result for phật giáo và khoa học
Ảnh: Internet


 Một Sinh viên ngành khoa học hỏi sinh viên khoa Phật học:

_ Này cậu, theo cậu có Thánh thần ma quỷ không?

Sinh viên khoa Phật học gật đầu tự tin:

_ Tôi được biết một cách chắc chắn có Thánh thần ma quỷ!

_ Vì sao khi được hỏi “có Thánh thần ma quỷ không”, cậu lại trả lời biết một cách chắc chắn có Thánh thần ma quỷ. Như vậy có phải là hư ngôn vọng ngữ không?

_ Này bạn, khi được hỏi “có Thánh thần ma quỷ không”, thay vì trả lời “có Thánh thần ma quỷ”, lại trả lời “biết một cách chắc chắn có Thánh thần ma quỷ”, như vậy một người có trí sẽ đi đến kết luận không còn nghi ngờ gì nữa là có Thánh thần ma quỷ.

_ Nhưng cậu phải chứng minh.

_ Cậu không thấy người ta quay phim chụp ảnh rõ ràng các Thần Bài, Thần Đèn, ma men, ma túy, ma cô, ma giáo hà rầm đấy sao?

_ Không phải, ý tôi muốn hỏi Thánh thần ma quỷ theo nghĩa tâm linh, siêu hình

_ Nếu vậy, trước hết phải phân biệt hai loại Thánh thần ma quỷ: loại có thật nên tin, và loại không có thật không nên tin.

_ Cậu hãy giải thích rõ hơn.

_ Có loại Thánh thần ma quỷ không có hại cho mình, cho người, cho xã hội, và có lợi cho mình, cho người, cho xã hội; làm thiện pháp tăng trưởng ác pháp suy giảm, loại Thánh thần ma quỷ này dù không có thật cũng nên tin, huống hồ có thật…

Sinh viên ngành khoa học hào hứng tiếp lời:

_ Ngược lại loại Thánh thần ma quỷ có hại cho mình, cho người, cho xã hội, và không có lợi cho mình, cho người, cho xã hội; làm ác pháp tăng trưởng thiện pháp suy giảm; loại Thánh thần ma quỷ này dù có thật cũng không nên tin, huống hồ không có thật. Ý cậu muốn nói thế?

_ Đúng vậy. Cậu biết một, hiểu hai rồi đấy. Theo cậu, vì sao có những suối Cá Thần, những cánh rừng nguyên thủy không cần ai bảo vệ canh giữ, thế nhưng suối lúc nào cũng trong, cá lúc nào cũng đầy nhóc, môi trường không bị con người phá hoại?

_ Vì những người tại đó đều tin rằng kẻ nào giết cá Thần, chặt đốn cây Thần sẽ bị tai họa.

_ Cũng vậy, nếu mọi người đều tin rằng giết các loài thú hiếm, sắp bị tuyệt chủng hoặc chặt đốn rừng gỗ quý bừa bãi sẽ khiến mình và gia đình mình bị tuyệt tự, gặp tai nạn; khi ấy chắc chắc các loài thú hiếm, các cây gỗ quý sẽ không còn nguy cơ biến mất nữa. Những niềm tin tâm linh ấy có lợi, không có hại, vì vậy nên tin theo và khuyến khích mọi người nên tin theo.

_ Ngược lại có những nơi, một con vật được cho là linh thiêng khi chết cũng không ai dám chôn, làm thối um cả một góc trời. Bữa nào nó nổi hứng nằm ngay giữa xa lộ, thế là kẹt xe, va quẹt, cãi vã. Những niềm tin như vậy có hại, không có lợi, làm ác pháp tăng trưởng, thiện pháp suy giảm. Mình không nên tin và khuyến khích mọi người không nên tin. Tôi nói như vậy có đúng không?

_ Cậu biết hai, hiểu bốn rồi đấy. Nếu các vấn đề về môi trường tự nhiên và xã hội không biết khéo léo gắn kết với vấn đề tâm linh thì dù các cậu có hô hào vận động đến hết kiếp, môi trường tự nhiên và xã hội vẫn bị hủy hoại, không khá lên được. Ngược lại, nơi nào có yếu tố tâm linh có lợi đi kèm, thì môi trường tự nhiên và xã hội ở đó sẽ an ổn hơn, ít bị hủy hoại hơn.

_  Nói như cậu, các nhà khoa học, nhà xã hội học, nhà tâm lý học, nhà văn, nhà thơ, nhà báo, nhà giáo phải ngồi lại với nhau để giúp mọi người nhận thức đúng đắn vấn đề.

_ Còn thiếu một nhà nữa!

_ Nhà gì?

_ Nhà tu. Vì vấn đề tâm linh thuộc lãnh vực của họ.

_ Cậu nói đúng. Tôi sẽ nêu vấn đề này trong hội thảo khoa học trong trường sắp đến.

_ Sadhu, lành thay. Như vậy cậu là một vị Thần Khoa Học chân chính rồi còn gì.

Học Phật

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2015

Ông Thiện - Ông Ác


Ảnh: internet
Hai cư sĩ ngồi nói chuyện với nhau. Cư sĩ trẻ hỏi vị cư sĩ già:

- Thưa bác, Phật giáo là đạo của từ bi nhân ái, nhưng tại sao trong nhiều chùa cháu thấy bên cạnh ông Thiện còn có cả ông Ác?

Cư sĩ già gật gù:

- Câu hỏi của cháu rất hay. Một số nơi còn quan niệm Ông Thiện là Thần Hộ Pháp, còn ông Ác là Thần Kim Cang. Thật ra, hai vị cũng là biểu tượng cho nhân quả nghiệp báo mà thôi.

- Nhân quả nghiệp báo thế nào, thưa bác?

- Ông Thiện nhắc mình thân phải làm thiện, miệng phải nói thiện, ý nghĩ phải nghĩ thiện để hưởng quả báo thiện lành, an vui, Thiên đàng. Còn ông Ác nhắc mình thân đừng làm ác, miệng đừng nói ác, ý nghĩ đừng nghĩ ác; để phải chịu quả báo ác, khổ đau, địa ngục.

Cư sĩ trẻ thắc mắc:

- Làm thiện được quả thiện là đương nhiên, nhưng nếu quan niệm lấy ác trả đũa cho cái ác, còn gì là thiện, thưa bác?

- Đạo Phật không chủ trương lấy ác trả đũa cho cái ác, mà là theo luật nhân quả nhân bản. Bản thân một nghiệp ác phải gặt quả báo ác. Thực ra ông Ác chỉ là hiện thân của quả báo ác, chứ không phải ổng làm ác. Ông Ác nhắc mình phải biết sợ quả báo ác, chứ không phải ổng làm ác với ai, cháu à!

Cư sĩ trẻ như tiểu ngộ:

- À, cháu hiểu rồi. Cũng như trong xã hội, ngoài nhà giáo, nhà tu, nhà trườngcòn phải có cả công an, nhà tù, tòa án để đối trị mấy kẻ phá hoại. Ông quan tòa phán tội theo pháp luật, ông công an lo bắt cướp. Mấy ổng không phải làm ác mà là làm nhiệm vụ để giữ yên cho xã hội.

Đúng vậy! Bên cạnh đó, nếu mọi người biết tin và hành theo luật nhân quả thiện ác, trọng ông Thiện, ngán ông Ác, để ráng làm lành lánh ác, nhờ vậy cá nhân, gia đình và xã hội mới an vui an ổn.

- Cho nên, nếu chỉ nói nhân quả của thiện mà không nói nhân quả của bất thiện vẫn còn thiếu sót. Theo thiển ý của cháu, chùa nào thờ cả Thần Kim Cang - ông Ác có thêm một lợi thế khác nữa.

- Lợi thế gì?

- Để răn đe những kẻ rắn mắt, quậy phá. Cháu đã từng ở trong một tu viện mà buổi trưa mọi người cần nghỉ ngơi an tịnh, thế nhưng mấy đứa trẻ cứ la hét đùa giỡn thoải mái, chẳng coi ai ra gì.

- Chắc chỗ đó chỉ thờ toàn ông Thiện.

- Vâng ạ. Tu viện thờ toàn hình ảnh các chư Thiên hiền khô. Các vị Tăng Ni ở đó cũng im lặng chịu đựng, để mặc cho lũ con nít muốn làm gì thì làm. Họ nói họ tu hạnh nhẫn nhục.

Vị cư sĩ già chép miệng:

- Nhẫn nhục cũng có cái lý của nó. Trong kinh văn có từ “nhẫn quân lực” để khuyên các tu sĩ nhẫn những điều đáng nhẫn.

- Như kham nhẫn lạnh, nóng, đói, khát, sự xúc chạm của ruồi, muỗi, bò sát, nắng mưa; kham nhẫn những cảm thọ bất ưng, các cách nói mạ lị phỉ báng. Cháu nghĩ như vậy có đúng không bác?

- Đúng vậy. Tuy nhiên trước những điều đáng ra có thể chuyển hóa tốt hơn, nhưng vì cứ theo kiểu “có mắt như mù, có tai như điếc” cho nên cái xấu bất thiện vẫn hoàn bất thiện.

Cư sĩ trẻ ra vẻ hiểu vấn đề:

- Ví như tu viện cháu ở có thể an tịnh tốt hơn nếu những trẻ em quậy phá được dạy dỗ ngoan hơn để chúng biết tôn trọng những nơi đáng tôn trọng; biết sợ cả pháp luật, sợ công an quở phạt.

- Chúng ta không hù dọa bất cứ ai, nhưng nhiều nơi sẽ tốt hơn nếu được dạy những điều thiện và phải biết sợ cả những điều đáng sợ hãi, những pháp nên sợ hãi. Trong kinh gọi là pháp “Quý”, cháu à.

- “Quý” là tự mình phải sợ thân làm ác, sợ miệng nói ác, sợ ý nghĩ ác, sợ những điều ác bất thiện và sợ quả báo bất thiện; phải không bác?

- Cháu hiểu đúng rồi đó.

- Nếu mọi người biết khi đến các nơi tôn nghiêm phải trang nghiêm, còn nếu phá phách sẽ bị quở phạt. Được vậy chắc nhiều nơi, nhiều người được tốt hơn.

Cư sĩ già tán đồng:

- Bác còn nhớ, hồi nhỏ mỗi lần theo mẹ đến chùa mình cứ sờ sợ thế nào ấy. Mình cứ khép nép bên bà cụ vì chùa có cả hình ảnh Thiên đàng lẫn Địa ngục, có ông Thiện và cả ông Ác. Mình ngẫm kỹ lại, nhờ ghi nhớ những tấm hình kẻ ác bị quả báo địa ngục nên trước cám dỗ và hận thù mình giữ mình tốt hơn, không làm ác tạo tội .

Mỗi người phải biết sợ quả báo ác lên chính bản thân mình, nhờ vậysẽ giúp họ tránh ác. Đồng thời con người phải biết tin vào nhân quả thiện lành cho chính mình, được vậy sẽ giúp họ cố gắng làm lành để hưởng an vui, bác nhỉ?

- Thêm nữa, nhiều nơi nhờ mọi người tin vào Thần Cá, Thần Rừng, dù không cần ai trông coi nhưng cá không bị giết, rừng không bị diệt, môi trường không bị hủy hoại.

- Cháu còn nhớ trong Trưởng Lão Tăng Kệ số  236 - 237 có ghi rõ: “Ai ở đời, giữa người / Làm hại chúng sanh khác / Vị ấy tự hại mình / Ðời này và đời sau / Ai với tâm từ bi / Thương tưởng mọi hữu tình / Một người làm như vậy / Gặt phước đức thật nhiều.”

- Cháu nhớ tốt lắm. Cho nên Đức Phật đã dạy Ngài nói cả hai lời nói mềm mỏng và lời nói cứng rắn.

- Thưa, Đức Phật dạy cụ thể thế nào mong bác nói rõ thêm.

Vị cư sĩ già liền lấy cuốn kinh trên kệ rồi đằng hắng giọng:

- Cháu hãy lắng nghe, trong Kinh Tăng Chi, phẩm bốn pháp, Đức Phật đã dạy cho Kesi, người đánh xe điều phục ngựa, thế này: - Này Kesi, Ta nhiếp phục người đáng được nhiếp phục với lời nói mềm mỏng, Ta nhiếp phục với lời nói cứng rắn, Ta nhiếp phục với lời nói vừa mềm mỏng, vừa cứng rắn.

Tại đây, này Kesi, đây là với lời nói mềm mỏng: Ðây là thân làm thiện, đây là quả báo thân làm thiện. Ðây là lời nói thiện, đây là quả báo lời nói thiện. Ðây là ý nghĩ thiện, đây là quả báo ý nghĩ thiện. Ðây là chư Thiên. Ðây là loài Người.

Tại đây, này Kesi, đây là với lời nói cứng rắn: Ðây là thân làm ác, đây là quả báo thân làm ác. Ðây là lời nói ác, đây là quả báo lời nói ác. Ðây là ý nghĩ ác, đây là quả báo ý nghĩ ác. Ðây là địa ngục. Ðây là loài bàng sanh. Ðây là loại ngạ quỷ.

Tại đây, này Kesi, đây là lời nói vừa mềm mỏng vừa cứng rắn: Ðây là thân làm thiện, đây là quả báo thân làm thiện. Ðây là thân làm ác, đây là quả báo thân làm ác. Ðây là lời nói thiện, đây là quả báo lời nói thiện. Ðây là lời nói ác, đây là quả báo lời nói ác. Ðây là ý nghĩ thiện, đây là quả báo ý nghĩ thiện. Ðây là ý nghĩ ác, đây là quả báo ý nghĩ ác. Ðây là chư Thiên. Ðây là loài Người. Ðây là địa ngục. Ðây là loài bàng sanh. Ðây là ngạ quỷ.”

Cư sĩ trẻ chắp tay tiếp lời:

- Cũng vậy. Mọi người cần phải tin tưởng và ghi nhớ: đây là ông Thiện, nhắc mọi người gắng làm thiện để được quả thiện lành, hạnh phúc, thiên đàng. Còn đây là ông Ác, nhắc mình đừng làm ác để phải chịu quả báo ác, khổ đau, địa ngục.

Cư sĩ già kết luận:

- Bây giờ cháu đã hiểu vì sao có chùa thờ hai ông Thiện - Ác rồi chưa? Nói ông Thiện là thiện, nhưng nói “ông Ác” thực ra cũng để răn thiện là vậy!

Cư sĩ trẻ đứng dậy xá vị cư sĩ già:

- Dạ thưa, cháu hiểu rồi. Cháu tin vào nhân quả và biết sợ những điều đáng sợ hãi. Cháu sẽ nhắc nhở các trẻ em khác như vậy. Xin tri ân bác.

Theo An Tự