Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2016

Cuội mơ thành Bụt


Mùa thu năm ấy Thiên Đình náo loạn khác thường. Bởi, đây là lần đầu tiên trong lịch sử cõi Trời một vụ án kinh thiên động địa xảy ra. Lúc đó đám dân đen khổ sở dưới hạ giới kéo nhau lên tận Cung Trời để kiện với Ngọc Hoàng về những tội tày đình của chú Cuội.
Theo tin tiết lộ ban đầu, Cuội bị tố cáo phạm hàng loạt tội danh nghiêm trọng “lợi dụng uy tín, lừa gạt nhiều người, chiếm đoạt tài sản công dân”. Nghe đâu còn dính líu tới cả một đấng tối cao nào đó. Khắp các cõi trời người, ai nấy đều mong chờ đến ngày được Thượng Đế phán xét.
Rồi cũng đến ngày chân lý phán xử, giữa tiết Trung Thu, Thiên đình nghị án. Trong án phòng chật ních một bên các nguyên cáo bị hại. Tất cả toàn một đám dân lành nghèo khổ, ít học, si mê. Còn bên này bị cáo, trước vành móng khỉ, chỉ một mình chú Cuội đang gãi đầu gãi tai, đứng ngồi nhấp nhỏm không yên.
Sau một hồi trống trời ầm ĩ, mọi người đặt tay lên đầu tuyên thệ nói lời chân thật. Ngọc Hoàng Thượng Đế bắt đầu khai án:
_ Này các nguyên cáo, các ngươi đã bị Cuội lừa đảo như thế nào, sự việc lần lượt ra sao, hãy khai cho ta rõ?
Một đại diện dân đen thân hình gầy còm, quần áo rách rưới, bước lên thổn thức:
_ Dạ bẩm Ngọc Hoàng, chúng con tất cả chỉ vì nghe theo lời hứa của thằng Cuội, cúng dường đầy đủ để mong cầu thoát khổ, nhưng khốn khó ngày càng khốn khó, điêu đứng ngày càng điêu đứng. Hic... hic… hic…
_ Cuội hứa gì?
_ Dạ thưa, Cuội bảo với chúng con rằng “nguyện con sau này, khi được tuệ giác vô thượng, thì vận dụng vô lượng trí tuệ và phương tiện, làm cho mọi người cùng được vô tận những vật hưởng dụng, không để cho ai có sự thiếu thốn”.
Ngọc Hoàng quay sang hỏi Cuội:
_ Ông Giời con kia, ngươi hứa gì hả?
_ Dạ, con là Hứa Văn Cuội!
Ngọc Hoàng đập bàn, quát:
_ Ta không hỏi họ tên ngươi. Ta hỏi ngươi có hứa với họ đúng như thế không?
Cuội cúi đầu lí nhí:
_ Dạ thưa, có hứa thế ạ!
Tề Thiên nhỏm dậy, chỉ tay vào Cuội:
_ Cha chả, ông tướng con này! Ngươi biết cõi Ta Bà đầy dục ái, của ít tham nhiều, nhân quả khổ đau đủ thứ. Ngươi hứa lèo hứa cuội để dụ dỗ người khác, bố thí toàn không khí. Ngươi học ai dám lếu láo như vậy hả? Tội này đáng cho vào lò Bát Quái.
Sa Tăng liếc nhìn Ngọc Hoàng, vội vàng kéo Ngộ Không ngồi xuống, không cho nói tiếp. Đám chư Thần huyên náo, kẻ bênh người chống, ồn ào một lúc. Thượng Đế lại đập bàn, cả án phòng mới im lặng.
Một nhóm bị hại khác, râu tóc trọc lóc bước lên trình tấu:
_ Dạ thưa Ngọc Hoàng, còn chúng con chỉ vì nghe theo lời Cuội, nghĩ được hắn chống lưng, dù có làm càn phá giới cũng được y cứu thoát. Nào dè cả lũ bị bắt vào trại “Phục hồi nhân phẩm”, cải tạo mút mùa nước lũ, chẳng ai thèm thương xót. Ối giời ơi, nhục ơi là nhục!
Bắc Đẩu Tinh Quân nhăn mặt:
_ Cuội hứa thế nào mà tin nó?
_ Dạ, hắn bảo với chúng con rằng: “nguyện con sau này, khi được tuệ giác vô thượng, thì vô số người tu hành phạm hạnh trong chánh pháp của con, con làm cho tất cả được giới thể không thiếu sót, trọn vẹn giới pháp ba loại. Giả sử phá phạm đi nữa, nghe danh hiệu con rồi là phục hồi thanh tịnh, không rơi vào đường dữ”.
Ngọc Hoàng Thượng Đế gằn giọng:
_ Cuội, có đúng ngươi hứa như vậy không?
Cuội rúm người gãi rốn:
_ Dạ…, đúng ạ! Nhưng con dùng chữ “nếu”, có nghĩa là giả thuyết thế thôi, vấn đề còn lại là ở phía đối tác, người nghe có…
Na Tra Thái Tử ôm bụng cười nghiêng ngả:
_ Ha ha ha, có… phá giới hay không. Bố ngụy biện vừa thôi Dóc Tổ. Kẻ phạm giới mà chỉ cần nghe tên thôi được phục hồi thanh tịnh, con nít như ta còn không tin nổi. Còn lũ người kia tín bừa làm bậy, bị bắt vào “Phục hồi nhân phẩm” cải tạo là đúng rồi còn gì. Oan cái lũ khỉ gió!
Na Tra nói xong, nháy mắt nhìn Tề Thiên cười đểu. Đám đầu trọc biết mình cũng có lỗi, không dám nói gì thêm, chỉ cúi đầu lau nước mắt lui xuống. Đến lượt một đám đông những kẻ thân hình thấp kém, giác quan không đủ, xấu xí, u mê, mù điếc, câm ngọng, tay quắp, chân quẹo, lưng gù, phung lác, điên cuồng bước ra. Một đại diện run rẩy:
_ Kính bạch Thượng Đế, chúng con cũng bị thằng Cuội lừa gạt không tha. Cuội biết chúng con bất hạnh khổ đau, thường mong cầu hết nạn, hắn hứa với chúng con thế này: Nguyện con sau này, khi được tuệ giác vô thượng, những kẻ thân hình thấp kém, giác quan không đủ, xấu xí, u mê, mù điếc, câm ngọng, tay quắp, chân quẹo, lưng gù, phung lác, điên cuồng, đủ thứ bịnh khổ, nhưng nghe danh hiệu con rồi, tất cả đều đẹp đẽ, thông minh, giác quan hoàn bị, hết mọi bịnh khổ”. 
Ngọc Hoàng tròn mắt:
_ Cuội, ngươi dám hứa lèo như thế à?
Cuội che mặt bẽn lẽn:
_ Dạ, lèo… tí ạ!
Nam Tào đang ghi chép cũng phải ngừng tay, nhìn các bị hại:
_ Tất cả các ngươi nghe danh hiệu ấy bao nhiêu lần rồi, có kẻ nào được đẹp đẽ, được thông minh, giác quan hoàn bị, hết mọi bịnh khổ không?
_ Bẩm ngài, chúng con nghe vạn lần rồi, đã không được gì thì chớ, trái lại còn hao tốn tiền của, mua nhang cúng đèn, góp công góp sức, thiệt hại biết bao năm trời nhưng thân khổ vẫn hoàn thân khổ. Hu hu hu…
Ngọc Hoàng mới nghe tới đây đã thấy nhức đầu nóng mặt, vội vàng cho tạm ngưng phiên tòa để Thần Y đo lại huyết áp cho ngài. Một lúc sau Ngọc Hoàng thấy tạm ổn mới tiếp tục thăng đường. Ngay tức khắc một đám bệnh nhân khổ sở bước ra tố cáo:
_ Bạch Ngọc Hoàng, chúng con đều bị mọi thứ bịnh khổ hành hạ, không ai cứu giúp, không nơi nương tựa, không thầy thuốc, không thuốc men, không thân thuộc, không nhà cửa, nghèo nàn lắm khổ. Cuội biết chúng con có bệnh thì vái tứ phương, nghèo hay thích giàu, hèn hay thích chảnh, nên hứa chắc như đinh đóng mả: Nguyện con sau này, khi được tuệ giác vô thượng, những kẻ bị mọi thứ bịnh khổ hành hạ mà không ai cứu giúp, không nơi nương tựa, không có y sĩ, không có dược liệu, không có thân thuộc, không có nhà cửa, nghèo nàn lắm khổ, thì danh hiệu của con, một khi đi qua thính giác của họ, là bịnh khổ tan biến, thân tâm an lạc, nhà cửa, thân thuộc và đồ dùng, đầy đủ tất cả, cho đến thực hiện được tuệ giác vô thượng.”
Đông Cung Thái Tử nãy giờ im lặng, đập bàn đứng dậy quát to:
_ Mi đùa hả Cuội? Nổ vừa thôi chứ. Bố tưởng mọi người điếc hết rồi sao, lại chơi quăng bom tấn.
Cuội rụt cổ bịt tai:
_ Dạ, Cuội không dám đùa. Có kẻ điếc đấy ạ. Điếc mới mê bom!
Chử Đồng Tử hai tay ôm chặt khố rách:
_ Í chời đất ơi! May quá, con ở trên này không nghe Cuội hứa. Con mà tin nó, chắc đến cái khố nát cũng chẳng còn. Chứng khoán được mùa, nó tính bán trời không văn tự. Chị Hằng ơi, kíu em!
Hằng Nga nghe gọi đến tên liền ưỡn người, điệu đà bắt chéo chân như vô tình để lộ cặp chân dài hơn chân hươu cao cổ, ngoe nguẩy nhìn Chử Đồng Tử:
_ Nỡm ạ! Hằng Nga cứu mình không xong, đi cứu ai. Nga em ở trên Cung Trăng cùng với anh Cuội, bị ăn hiếp hoài. Tiên nữ chúng em chúa ngây thơ, đến “có” với “không” cũng lẫn lộn; lắm lúc mắc lỡm anh Cuội đến quên cả tháng ngày, nguyệt thực không đều. Đáng thương lắm. Mọi người nhìn kìa, đám bị hại phần lớn đều là phụ nữ cả đấy, thấy không.
Lúc này đám đông toàn đàn bà con gái nhào ra khóc như mưa. Một phụ nữ môi phù nức nở:
_ Kính bạch Ngọc Hoàng, Cuội biết chúng con là phụ nữ nhiều khổ não vì giới tính, lại dễ tin, nên hắn hứa thế này: “Nguyện con sau này, khi được tuệ giác vô thượng, nếu có nữ nhân nào bị hành hạ bởi cả trăm thứ khổ sở của nữ nhân, nên cùng cực chán ngán, muốn thoát thân ấy, thì nghe danh hiệu con rồitất cả đều chuyển thân nữ nhân thành thân nam tử, đủ tướng trượng phu, cho đến thực hiện được tuệ giác vô thượng.”
Thánh Mẫu Nương Nương không nhịn được nữa, hét lớn:
_ Thằng trời đánh kia, có hứa thế không?
Cuội hai tay che ngực thỏ thẻ:
_ Dạ…, có hứa thế ạ!
Bồ-tát Tòng Địa Pháp Huê õng ẹo, liếc xéo đám nữ nhân:
_ Xía! Chuyện chuyển giới nữ thành nam, nam thành nữ chỉ có Bồ-tát thượng phẩm hoặc đi thẩm mĩ viện mới làm được. Các người không thấy mấy tượng thờ Bồ-tát Đại giáo đấy ư? Nam nữ, nữ nam lưỡng thể rất khó phân biệt. Còn chuyện chỉ cần nghe danh hiệu mà nữ hóa thành nam, được tuệ giác vô thượng, chỉ có Hứa Văn Cuội mới làm được. Dóc tổ đến thế mà cũng tin. Thiệt là chán hơn con sán!
Bồ-tát Tòng Địa Pháp Huê vừa dứt tiếng, một đám các nạn nhân thân mình đầy sẹo, tay chân hằn vết gông cùm ào đến làm náo loạn Cung Trời. Bốn Đại Thiên Vương cùng với Thiên Lôi phải mất hồi lâu mới ổn định được trật tự. Một đại diện bị hại nói to:
_ Thưa Ngọc Hoàng, chúng con chỉ vì nghe lời hứa cuội, tin rằng dù làm bậy có bị ngục hình cũng mau được cứu thoát, phước thần uy lực. Cứu đâu không thoát, uy đâu không lực, tất cả chúng con tù vẫn hoàn tù, ngục vẫn cứ ngục, chịu đủ mọi cực hình. Khổ ơi là khổ!
Ngọc Hoàng nhỏm hẳn người lên:
_ Cuội hứa như thế nào mà các ngươi tin?
_ Dạ, hắn hứa: “Nguyện con sau này, khi được tuệ giác vô thượng, thì những kẻ bị phép vua ghi sổ, xích trói đánh khảo, giam nhốt lao ngục, sắp bị hành hình, cộng với vô lượng tai nạn khổ nhục và bi thảm sầu muộn khác nữa, ngâm nấu bức bách, làm cho cả cơ thể lẫn tâm trí đều chịu thống khổ, nhưng nghe danh hiệu của con, thì vì năng lực phước đức và uy thần của con mà họ thoát hết mọi sự lo sợ khổ sở.”
Thượng Đế chắp hai tay lên đầu, vái lịa:
_ Giời ơi là Cuội! Mày lên đây ngồi luôn cho tao nhờ. Ông gạt phăng nhân quả, phước đức uy thần kiểu đó đến trời cũng phải sập. Tao đi bán muối.
Thần Nam căn Priapus teo rúm cả lại, sợ đến vãi ra quần, vật vã quằn quại:
_ Ối anh Cuội ơi! Giá như anh nguyện đại chỉ cần nghe danh Cuội những kẻ ác từ bỏ ý ác, quay đầu làm thiện, chúng em nghe còn có lý, thế gian còn đỡ khổ. Đàng này Cuội để mặc cho lũ ác tạo tội bị bỏ tù, rồi giả nhân cứu giúp. Làm vậy chẳng khác nào Cuội xúi chúng nó đừng sợ gì cả, cứ thiến hết chúng em, cắt tiết hết cả lũ. Anh chơi kiểu này, chúng em đau hơn hoạn. Tội lắm Cu.. ội.. ơi! Hu hu hu…
Long Vương cùng binh tướng tôm cá cũng khóc ròng, cong lưng bái Cuội:
_ Con lạy bố, bố thương cả chúng con! Chỉ cần nghe danh hiệu, mọi tội ác được thoát, con thề với bố, tận thế ngay liền! Những kẻ ác cứ ác, giết cứ giết, chúng truyền tai nhau, chẳng đứa nào sợ quả báo, kéo nhau đi diệt chủng, chết sạch. Lúc ấy Diêm Vương với bố chia đôi thiên hạ. Con đến muối cũng chẳng còn, làm mắm cũng ươn.
Cuội đỏ mặt vớt vát: 
_ Dạ…, nhân quả chứ ạ!
Ngưu Lang Chức Nữ vốn hiềm khích Nguyệt Hằng từ lâu đến ghét luôn cả Cuội. Được dịp này, cả hai song kiếm hợp bích, hè nhau dập Cuội. Chức Nữ liếc xéo chú Cuội lẫn Hằng Nga:
_ V.â.n.g, nhân được nghe danh Cuội con, gặt được quả… bom Nga khuyến mãi chứ ạ!
Ngưu Lang giả giọng Cuội:
_ Dạ, con hồi nhỏ đẻ kho đạn, lớn làm pháo, sáng bán lựu đạn, chiều cưa bom. Nổ hơi bị to, hứa hơi bị liều, miểng văng trúng ai ráng chịu.
Ngưu Lang Chức Nữ lâu lâu mới gặp, lợi dụng dịp này cả hai rúc vào vai nhau khúc khích. Cặp đôi được phen bắt chước mấy phim cổ trang dưới thế, xa làm như thương, gần làm bộ giận, mắt đong đưa, mũi sụt sịt, mồm leo lẻo nửa tuồng nửa kịch “Quỷ nà… ứ thèm… thấy ghét”.
Cả Thiên Đình chẳng ai thấy thèm, chỉ thấy ghét, nhưng lo chuyện đại sự lại ồn náo hẳn lên, mạnh bên nào bàn tán bên nấy, oang oang như một cái chợ. Có tiếng cãi nhau. Nhiều người la hét: “Cứ bảo những ai tin thằng Cuội vào tù, phát loa tên ai đó xem có đứa nào hết lo sợ khổ sở? Bố láo tào lao đến thế mà cũng tin. Chết cũng đáng”, “Chơi kiểu đó binh trời cũng bó tay, chết cả lũ”, “Tuyệt chủng rồi bà con ơi”…
Đến đây đám đông không còn giữ bình tĩnh được nữa, đua nhau vung nắm tay lên trần gào thét “Đả đảo Cuội bịp, đả đảo Cuội lừa, đả đảo Cuội láo… đả đảo, đả đảo, đả đảo…”
Ngọc Hoàng thấy tình thế mỗi lúc một hỗn loạn thêm, liền nháy mắt cho Thần Sấm hành động. Ngay tức thì, Thần Sấm rút súng trời bắn một hơi liên tục. Mọi người ôm đầu nằm rạp, miệng câm như hến, đến lúc ấy trật tự mới được vãn hồi. Ngọc Hoàng nhìn Cuội, hỏi lớn:
_ Này Cuội, trẫm lấy làm lạ một điều, tại răng ngươi hứa nhăng hứa cuội đến như thế mà mọi người vẫn tin, vẫn bị mắc lỡm là sao? Ngươi có thần thông, pháp thuật hay bí quyết gì chăng, khai mau!
Chỉ chờ có thế, Cuội mau mắn lấy trong túi cuốn sách vàng chóe phân trần:
_ Dạ thưa Ngọc Hoàng, mọi người kết tội con oan quá. Con chỉ y theo lời ngài Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Bụt trong cuốn kinh này, phát đại nguyện giống y như ngài, không dám sai lấy một từ. Chỉ có điều con sáng tác cuốn kinh mới và bảo mọi người tụng hồng danh Cuội Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Bụt. Mọi người kính tín Phật Thích Ca, nhưng không vâng chính lời Ngài, không phán xét suy tư cẩn thận thành ra dễ bị lừa, dễ tin luôn cả con, như đã tin Bụt Dược Sư, Bụt Di Đà, Bụt Bà, Bụt Cuội. Đơn giản vậy thôi, có ai đắc thần thông pháp thuật gì đâu!
Tất cả đám Thần Tiên mới nghe đến chữ “Bụt”, thảy đều giật mình nhìn nhau té ngửa. Chết chửa? Cái gì? Thằng Cuội bảo chính Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Bụt phát đại nguyện như thế à? Cuốn kinh kia kinh hoàng khủng khiếp đến thế sao? Cõi Lưu Ly ở đâu? Tin nổi không? Hay mọi người đang nằm mơ? Chẳng lẽ Bụt Dược Sư là sư phụ thằng Cuội? Hay chính bố thằng Cuội bịa ra “kinh Dược Sư” rồi chỉ lại cho nó? Chẳng lẽ tới lúc này Cuội vẫn còn nói láo? Sự thật ở đâu kìa?
Cả án phòng chìm trong trầm tư im lắng như một nghĩa trang. Đâu đó văng vẳng tiếng ai oán của một Tiên nữ cảm thương anh Cuội, buông một câu hò não ruột:
Hò ơ, ai kia sạo bạo người mê.
Cuội đem bắt chước, bị kề án oan.
Thị Mầu oan án chửa hoang.
Cuội mang tiếng oán, nguyện ngang, hứa lèo.
Con mèo mày dám leo trèo.
Gặp cha chú Cuội, mày leo đường nào…
Thánh Mẫu Nương Nương nghe hát xúc động, chuyển giọng cải lương:
_ Úi cha! Cuội bậy quá hè, sao cưng không nói ngay từ đầu. Chị hỏi để tán dương em. Nương chưa kịp tán, em đã dương ngay pháp bảo. Đại nguyện như thế mới phải chứ. Mẫu cũng nể à nghen. Lát nữa qua Điện Mẫu, chị đãi ăn đào tiên mới hái. Nhớ nghe cưng.
Lúc này Cuội được nước, càng lớn tiếng:
_ Đúng vậy. Mọi người phải nể mặt nhau chứ. “Chúng sanh đồng Bụt tánh”, con khỉ Ngộ Không kia cũng thành Bụt được, chẳng lẽ không cho Cuội ước mơ thành Bụt được sao? không cho Cuội phát đại nguyện thành Bụt được à? Bất công như vậy là không đẹp, nót phe! (not fair = không đẹp, không công bằng)
Tề Thiên đến bên Cuội, bắt tay giả lả:
_ Mai đia (My dear). Ai ép Cuội bao giờ, thử Cuội chút cho vui. Đại nguyện như Chú mới thật đại từ đại bi, đại bác ái, đại độ tha nhất hạng ấy chứ. Lão đệ tâm phục khẩu phục hết sức. À, mai ghé đệ, có chuối nhập khẩu chính hãng hảo hảo. Mình chờ Chú đó!
Cuội vỗ vai Ngộ Không, bước ra đứng chống nạnh giữa Thiên Đình, oai phong hơn cả Đại Thánh lúc náo loạn cung trời, hùng biện:
_ Lão Tề chính xác luôn, phải tâm phục khẩu phục nhau chớ. Nếu khép tội Cuội hứa lèo, nhạo báng Cuội bố thí toàn không khí; hẳn cũng phải bắt tội Dược Sư hứa cuội, bố thí toàn khí gây mê. Đại nguyện của Cuội không thực, Cuội vẫn là Cuội, Cuội chưa thành Bụt. Vậy nguyện đại của Dược Sư cũng không có thực, hão huyền, Dược Sư vẫn còn là sư dược, chưa thành Bụt được. Mà dù có thành Phật cũng không tào lao như Cuội. Vậy tại sao mọi người cứ chổng khu lạy Dược Sư, trong khi lại xỉa xói chê trách Cuội đủ thứ. Cuội thì kiện được, còn ông Dược Sư kia ở đâu, sao mọi người không đến đó kiện ổng? Cuội phải dám chơi liều, mọi người mới biết ai điêu, ai dóc tổ. Cuội hỏi thật: Kẻ nào mới đáng tội? Kinh nào mới đáng cho vào lò Bát Quái?
Không ai dám trả lời Cuội một câu. Cả Thiên Đình im lặng phăng phắc, tiếng thở lớn cũng không có, bầu không khí ngẹn thở hơn cả lò hơi ngạt. Bỗng Trư Bát Giới ôm đầu rên rỉ:
_ Thôi chít ngộ rồi! Chít ngộ rồi! Kỳ này chức Tịnh Đàn Sứ Giả họ nhà Trư tiêu ma thật rồi. Nãy giờ tui đã hơi nghi nghi, bây giờ rõ vỡ lẽ.
Các Tiên nữ nhìn nhau cảnh giác, xúm lại hỏi dồn:
_ Chuyện gì bác Trư?
Trư Bát Giới mặt buồn như hết gạo, tranh thủ gục vào vai Ngọc Nữ, nức nở:
_ Bấy lâu nay Bát Giới cũng muốn thêm nhiều tế đàn hưởng lộc, muốn mũi bớt to, muốn bụng sáu múi, đẹp giai hơn Đường Tăng, răng trắng hơn Nguyệt Hằng, được tuệ giác vô thượng nên cũng tin ngay cuốn kinh Cuội Sư Lưu Ly Quang Vương kia, hằng ngày đều đem ra tụng niệm. Ai dè té ra Ngộ Năng cũng bị Cuội cho hít khói, bố thí toàn không khí. Xấu hổ quá. Hu hu hu…
Tiếng khóc của Trư Bát Giới khiến cả Thiên Đình mủi lòng khóc òa theo như đám ma Thần Chết. Ngọc Hoàng thấy vụ án có chiều phức tạp, tuyên bố tạm đình hoãn. Chư Tiên cõi trời lại một phen xôn xao bàn tán.
Có tin rò rỉ từ hành lang, vì vụ án đụng chạm tới danh hiệu Bụt Dược Sư Lưu Ly Quang, là cấp trên của Ngọc Hoàng, nên phải xử kín rồi nhấn chìm xuồng luôn.
Lại có tin từ Cục Điều Tra Thiên Đình Tối Cao phát hiện Bụt Dược Sư chỉ là nhân vật hão huyền, do ai đó bịa đặt ra nhằm bôi nhọ Phật giáo. Hồ sơ có chứng cớ đầy đủ, nhưng vì vấn đề nhạy cảm nên cuối cùng bị tiêu hủy.
Cũng theo nguồn tin khác, chú Cuội phải dời khỏi Cung Trăng để giữ yên dư luận, sang du học cõi Tây Phương Tịnh Độ của đức Bụt A Di Đà nhằm bồi dưỡng kiến thức nguyện đại.
Theo tin tối mật: đám dân đen mê kinh Cuội Sư Lưu Ly Quang Vương Bụt đều bị cho ăn cháo lú, quên hết mọi chuyện. Cả lũ bị chất lên tám vạn bốn ngàn cỗ xe Đại Xa, chở xuống dưới trần chờ đi theo nghiệp của mình.
Đám quần tiên không ai biết rõ thực hư. Tất cả chỉ toàn là tin đồn, mê mê ảo ảo.
Dưới hạ giới cứt trâu để lâu cũng hóa bùn. Trên thượng giới sạch hơn, xóa một lúc cả bùn lẫn cứt. Bởi thế cõi Ta Bà nhiều người không hay biết gì cả, qua bao đời vẫn vô tư dạy nhau tụng niệm thánh kinh thần chú Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Bụt “Nguyện thứ ba… thứ năm… thứ bảy… thứ mười, nguyện con sau này… Án lam sa ha… Án sa phạ bà phạ thuật đà, sa phạ đạt ma sa phạ, bà phạ thuật độ hám…”
Còn lũ con nít vẫn cứ ngây thơ, vẫn cứ mê chú Cuội, vẫn thích tết Trung Thu, thích ăn bánh rước đèn vừa đi vừa hát:
Ánh trăng trắng ngà
Có cây đa to
Có thằng Cuội già
Ôm một mối mơ
Hơ hơ hơ...

Tạp Chí Học Phật



Cúng dường Bụt... Bà La Môn



Các vị Thần Tiên đang ngồi đàm đạo với nhau trên Cung Trời Đao LợiTiên Trắng đặt vấn đề:
Này các bạn, mình thấy có nhiều nơi người ta xúi dại nhau đốt đầu, chặt ngón tay và họ cho như thế là cúng dường Phật.
Cả đám liền nhao nhao phản đối. Tiên Hồng thở phì giọng mũi:
_ Họ cúng dường Phật... Bà-la-môn thì có, chứ Phật Thích Ca đâu có xúi dại như vậy.
Tiên Vàng phụ họa:
_ Đúng vậy. Chính Đức Phật Thích Ca đã dạy trong kinh Tăng Chi Nguyên thuỷ: Ở đây, này Tỷ-kheo, Bậc Hiền trí, Ðại tuệ, không có nghĩ tự làm hại mình, không có nghĩ tự làm hại người, không có nghĩ tự mình làm hại cả hai, có suy nghĩ điều gì thời suy nghĩ lợi mình, lợi người, lợi cả hai, lợi toàn thể thế giới. Như vậy, này Tỷ-kheo, là Bậc Hiền trí, Ðại tuệ”. Một Đức Thế Tôn đã dạy như thế làm gì chấp nhận sự cúng dường hại mình hại người kiểu đốt đầu, chặt tay như vậy.
Tiên Đỏ có vẻ am hiểu:
_ Những tập tục đốt liều, hành xác này vốn xuất phát từ các tổ sư Trung Hoa, chứ trong Đạo Phật chính thống không có.
Tiên Xanh tiếp lời:
_ Tiên Đỏ nói đúng. Các tổ sư gốc Bà-la-môn này đã kế thừa truyền thống hại mình, hại người của các ông Bà-la-môn thời Phật chứ đâu. Trong kinh Devadaha, số 101, Trung Bộ 3, Đức Phật đã dạy cho các ông khổ hạnh Ni-kiền-tử thế này "Chư Hiền Nigantha, các Ông nghĩ thế nào? Khi các Ông tha thiết tinh tấn, tha thiết tinh cần, trong khi ấy có phải các Ông thọ lãnh những cảm giác thống khổ, đột khởi, đau đớn, cực khổ, thống khổ? Còn trong khi các Ông không tha thiết tinh tấn, không tha thiết tinh cần, trong khi ấy có phải các Ông không thọ lãnh những cảm giác thống khổ, đột khởi, đau đớn, cực khổ, thống khổ”  
Tiên Lam mạnh giọng:
_ Rõ ràng các kiểu hành xác đốt liều, chặt tay là cúng dường cho mấy ông Ni-kiền-tử Bà-la-môn khổ hạnh, chứ không phải cúng dường Đức Phật Thích Ca Mâu Ni. Người ta càng tinh tấn đốt đầu, chặt tay; càng thống khổ, đột khởi, đau đớn, cực khổ chứ giải thoát cái nỗi gì. Đây là lối tà tinh tấn, là ác trí, dại tuệ.
Tiên Vàng đồng ý với bạn:
_ Đúng vậy, càng tà tinh tấn càng làm khổ mình khổ người, vì đã suy tư hành động như người bất chánh. Trong Trung Bộ 3 có bài Tiểu Kinh Mãn Nguyệt, Đức Phật dạy thế này: “Và này các Tỷ-kheo, như thế nào là người bất chánh suy tư như người bất chánh? Ở đây, này các Tỷ-kheo, người bất chánh suy nghĩ tự làm hại mình, suy nghĩ làm hại người khác, suy nghĩ làm hại cả hai. Như vậy, này các Tỷ-kheo, là người bất chánh suy tư như người bất chánh.  Kiểu đốt đầu mình, đốt đầu người, chặt tay mình, chặt tay người là kiểu suy tư hành động của những người bất chánh.
Tiên Tím nãy giờ im lặng, giờ mới lên tiếng:
_ Kiểu bất chánh hại mình, hại người ấy cũng bắt nguồn từ các kinh văn ngụy tạo vụng thuyết của các tổ sư gốc Bà-la-môn gián điệp. Trong chánh kinh Tăng Chi, Đức Phật đã chỉ rõ: “Trong một pháp luật được vụng thuyết, này các Tỷ-kheo, người tinh cần tinh tấn sống đau khổ. Vì cớ sao? Vì pháp được vụng thuyết... Trong một pháp luật được khéo thuyết, này các Tỷ-kheo, ai sống tinh cần tinh tấn, người ấy sống an lạc. Vì cớ sao? Vì pháp được khéo thuyết”?

Tiên Nâu hào hứng tham gia:

_ Mình xin dẫn chứng một trường hợp vụng thuyết. Trong kinh Hoa Nghiêm Đại Thừa, phẩm Hạnh Nguyện Phổ Hiền Bồ-tát có nguyện thứ tám của Phổ Hiền như sau: thường học theo Phật là như đức Tỳ-lô-giá-na như lai của thế giới Sa bà này… lột da làm giấy, chẻ xương làm bút, chích huyết làm mực, sao chép kinh điển chất bằng núi Tu di, vì tôn trọng chánh pháp mà thân mạng còn không tiếc…” (1)Hừ, hy sinh kiểu này có hơn gì mấy con thiêu thân. Còn mấy kẻ khủng bố liều mình vì đạo cũng làm được.

Tiên Hoàng lắc đầu quầy quậy rồi mở laptop đọc to:

Còn nhiều nữa đây này, Bồ-tát giới của Đại Thừa còn ghi rõ rành rành thế này: “Giới khinh thứ 16: GIỚI VÌ LỢI MÀ GIẢNG PHÁP LỘN LẠO: Nếu Phật tử, phải tận tâm học kinh luật oai nghi Đại thừa, thông hiểu nghĩa lý, khi thấy có hàng tân học Bồ Tát từ xa trăm dặm nghìn dặm đến cầu học kinh luật Đại thừa, nên đúng như pháp giảng giải tất cả khổ hạnh, hoặc đốt thân, hoặc đốt cánh tay, đốt ngón tay. Nếu không đốt thân hay cánh tay, ngón tay cúng dường chư Phật thời không phải là hàng Bồ Tát xuất gia. Nhẫn đến xả thịt nơi thân cùng tay chân mà bố thí cho tất cả những cọp, sói, sư tử đói, cùng tất cả loài quỷ đói. Rồi sau mới tuần tự theo căn cơ của mỗi người giảng chánh pháp cho hàng tân học ấy được mở thông tâm ý. Nếu Phật tử vì quyền lợi, đáng dạy mà không dạy, lại giảng kinh luật một cách điên đảo, văn tự lộn xộn không có thứ lớp trước sau, thuyết pháp có tính cách hủy báng Tam Bảo. Phật tử nầy phạm «khinh cấu tội». (2) Đấy, kinh luật nào vụng thuyết hay khéo thuyết, Hiền trí hay ác trí, Đại tuệ hay tà tuệ, chân chánh hay không chân chánh, chánh tinh tấn hay tà tinh tấn, các bạn biết rõ cả rồi.

Tiên Hoàng vừa đọc xong, Tiên Ngọc liền lên tiếng:

_ Trời đất ơi! Kinh luật kiểu gì lại vụng thuyết, bất chánh và ác trí dại tuệ như thế chứ. Chỉ cần so sánh sơ sơ giữa hai loại kinh luật thôi cũng đủ thấy rõ đâu chánh đâu tà, đâu thắng đâu liệt. Ấy thế mà hàng ngàn năm qua dưới cõi Ta Bà người ta vẫn không hay biết gì cả. Nguy thật!

Tiên Ngà tâm đắc với bạn hiền:

_ Người ta không biết vì cả tin ngây thơ vào các tổ sư gián điệpMình xin góp ý thêm, để dứt khoát với tà kinh nguỵ luật, trong Pháp Luật chính thống được khéo thuyết, Đức Thế Tôn đã dạy rõ thế này: “Vô thỉ, này các Tỷ-kheo, là sự luân chuyển, khởi điểm không thể nêu rõ, đối với (những đau khổ) do bị thương đâm, do bị kiếm chém, do bị búa chặt. Dầu vậy đi chăng nữa, này các Tỷ-kheo, Ta cũng không tuyên bố rằng nhờ KHỔ VÀ ƯU mà Bốn Thánh Đế được chứng ngộ. Nhưng này các Tỷ-kheo, Ta tuyên bố rằng nhờ LẠC VÀ HỶ mà Bốn Thánh Đế được chứng ngộ. Thế nào là bốn? Thánh đế về Khổ, Thánh đế về Khổ tập, Thánh đế về Khổ diệt, Thánh đế về Con Ðường đưa đến Khổ diệt (S.v,440).

Tiên Trắng ra vẻ ‘giác ngộ’ ý Tiên Ngà, liền gật gù:
_ Mình hiểu rồi. Đời đã quá khổ vì sanh-già-bệnh-chết giờ lại càng khổ thêm vì lột da làm giấy, chẻ xương làm bút, chích huyết làm mựcđốt thân, hoặc đốt cánh tay, đốt ngón tay.  Nhẫn đến xả thịt nơi thân cùng tay chân mà bố thí cho tất cả những cọp, sói, sư tử đói, cùng tất cả loài quỷ đói, thì giáo lý ấy cao siêu chỗ nào, diệt khổ cái nỗi gì. Chúng cứu khổ hay thêm khổ, từ bi hay xúi dại, tất cả đã rõ quá rồi. Chúng ta phải tránh xa thôi.
Tiên Tím chắp hai tay trước ngực, tiếp lời:
_ Tiên Trắng nói rất đúng. Theo lời Phật, chúng ta từ vô thỉ vô chung bị đau khổ, giờ gặp đúng giáo Pháp của Ngài, nhờ lạc và hỷ để giải thoát hoàn toàn, không hại mình, không hại người, lợi mình, lợi người, lợi cả hai, lợi toàn thế giới như vậy mới thực sự là Diệu Pháp, là Thánh Pháp, là Siêu Pháp của bậc Hiền trí, Đại tuệ; phải không các bạn?
Cả nhóm cùng hoan hỷ nhất trí với Tiên Tím và cùng chắp tay niệm lớn “Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật”.
Tất cả cùng nhắc nhau phải cố gắng theo đúng lời Phật, tránh xa lời Ma, để thoát khổ ngay trong đời này, thoát khổ trong đời sau. 
Buổi thảo luận kết thúc trong sự hân hoan lợi ích.
Tiên Tri Đạo Sư
_____________
Ghi chú
(1) Bản dịch của HT Thích Trí Quang
(2) Bản dịch của HT Thích Trí Tịnh


Thứ Năm, 17 tháng 3, 2016

Lắm Bụt nhiều ma


Trong buổi công phu sớm, sadi Thích Tâm Định dù đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể định tâm. Trong đầu chú cứ lăng xăng một thắc mắc không có câu trả lời. 
Đang khi bối rối, chợt sadi Tâm Định thấy một luồng hào quang rực rỡ chiếu sáng khắp vùng đồi núi. Chưa kịp định thần, Tâm Định đã thấy một vị Thiên Nhân hiện ra giữa ánh sáng báu. Chú Sadi ngạc nhiên, cầm lòng không đặng liền lên tiếng:
_ Thưa, ngài là ai?
_ Dotricai, một chư Thiên thuộc cõi trời Ba Mươi Ba. Ta biết chú đang phân vân về một vấn đề quan trọng nên muốn giúp đỡ.
Sadi Tâm Định mừng rỡ, quên cả rụt rè sợ hãi:
_ Ồ, thế ra ngài cũng có tha tâm thông. Quả thật, tôi đang rất băn khoăn một chuyện.
_ Hãy nêu lên, tôi sẽ giải đáp cho.
_ Vâng, thưa ngài. Theo tôi được biết, trong kinh Nguyên thủy Nikaya chỉ có sáu Đức Phật thời quá khứ lâu xa và một Đức Phật Thích Ca Mâu Ni trong kiếp trái đất hiện tại. Thậm chí bốn câu cuối cùng trong kinh Đại Bát Niết Bàn Pali còn ghi: “Khó thay sự chiêm ngưỡng. Tôn nhan bậc Như Lai. Trải nhiều nhiều trăm kiếp, May lắm được một lần”.
_ Pháp nhĩ như thị. Chánh pháp là như thế! Chư thiên Dotricai xác nhận.
_ Thế nhưng tại sao chỉ mới có vài trăm năm sau, bên Đại Thừa cải biến lại có rất nhiều Phật? Trong kinh Vạn Phật có cả chục ngàn vị Phật? Chưa đủ, đoạn 28 của kinh Kim Cang còn có tới “tám trăm bốn ngàn vạn ức trăm triệu chư Phật như lai”? Quái dị nhất là Chương 11, kinh 42 Chương còn ghi rõ “Cho một ngàn ức vị Phật ba đời ăn không bằng cho một vị Vô niệm, Vô trụ, Vô tu, Vô chứng ăn”? Thế nghĩa là sao? Nhiều như kiến còn quý giá gì nữa? Một “vị” trâu điên ngoài đồng có niệm, có trụ, có tu, có chứng không? Phải chăng chính vì vậy mà Phật giáo không thiếu những kẻ ma giáo dám mạo xưng làm Phật? 
Vị chư Thiên cõi trời Ba Mươi Ba gục gặc đầu, thở phì giọng mũi:
_ Hừ, phi pháp nhĩ như thị. Tà pháp mới như vậy!
Nói xong, vị Thiên Thần thổi phù một hơi, ngay tức khắc chiếc laptop xuất hiện trong tay ngài. Gõ vài nhịp trên bàn phím xong, Thiên Nhân Dotricai vừa nhìn vào màn hình vừa cất giọng trịnh trọng:
_ Nghe đây, đó là vì trong bài kinh “Sự Xuất Hiện”, số 96, Tăng Chi 3, Chương 6, còn ghi rành rành Đức Thế Tôn Thích Ca Mâu Ni đã dạy thế này: “Này các Tỷ-kheo, sự xuất hiện của sáu sự kiện khó tìm được ở đời. Thế nào là sáu? Sự xuất hiện của Như Lai, bậc A-la-hán, Chánh Ðẳng Giác khó tìm được ở đời; sự xuất hiện của người thuyết giảng Pháp và Luật do Như Lai tuyên thuyết khó tìm được ở đời; sự tái sanh trong Thánh xứ khó tìm được ở đời; không khiếm khuyết các căn khó tìm ở đời; không si mê, không câm ngọng khó tìm ở đời; ước muốn thiện pháp khó tìm được ở đời. Này các Tỷ-kheo, sự xuất hiện của sáu sự kiện khó tìm được ở đời”.
Sadi Tâm Định khẽ nhíu mày:
_ Đúng là có đoạn kinh đó! Nhưng… tôi vẫn chưa hiểu rõ.
Chư Thiên Dotricai lại thở mạnh:
_ Hừ! Đến Hòa Thượng tiến sĩ còn không hiểu nổi, huống hồ là chú. Bởi, nếu có người hiểu thì đâu đến nỗi. Nghe này, đoạn kinh trên hiểu rộng ra có nghĩa là trên đời vốn có rất nhiều kẻ ước muốn tà pháp; rất đông người si mê, câm ngọng; đa số khiếm khuyết các căn: có mắt như mù, có tai như điếc; phần lớn tái sanh trong đọa xứ. Nhưng khốn thay lại rất hiếm có người thuyết giảng đúng chánh Pháp và Luật do chính Đức Như Lai tuyên thuyết. Cho nên mới có chuyện Như Lai vạn kiếp khó tìm, thế nhưng trong kinh Đại Thừa lại có nhiều như cỏ chứ sao. Mọi người bị rơi vào bẫy của các luận sư Bà-la-môn gián điệp, tầm thường hóa danh hiệu Phật mà không biết!
_ À, tôi đã hiểu rồi! Nhiều ma giả Phật, nên mới lắm Phật nhiều ma.
_ Chứ còn gì nữa. Băn khoăn của chú, kinh Nikaya gọi là nghi triền cái, nếu không biết đoạn trừ sẽ khó mà định tâm. Thậm chí cứ tin bừa “Bụt giả, Phật dỏm” còn bị đọa địa ngục nữa đấy. Bây giờ chú có thể an tâm tiếp tục tu tập thiền định rồi đấy .
_ Đúng thế! Cảm ơn ngài. Chư Thiên như ngài thực khó tìm.
_ Không dám! Trong Kinh gốc còn nhiều điều hay lắm. Tham khảo đúng chánh pháp và mọi nỗ lực đúng hướng sẽ không uổng phí đâu. Cố lên!
Nói xong chư Thiên Dotricai xoay người biến mất.
Thiên Nam

Thứ Tư, 16 tháng 3, 2016

Đố hay, thoát khổ


Trong cuộc thi “Đố hay, thoát khổ” có đề bài như thế này:
Thí sinh hãy đọc kỹ các câu sau đây rồi trả lời câu hỏi
1. “Nếu mọi người ăn cỏ, thế giới sẽ đổi thay” (BS)
2. “Nếu mọi người ăn chay, thế giới sẽ thay đổi” (BLM)
3. “Nếu mọi người tam tịnh, thế giới sẽ diệu kỳ” (PT)
Câu hỏi:
a) Các chữ viết tắt BS, BLM, PT nghĩa là gì?
b) Vì sao “Nếu mọi người tam tịnh, thế giới sẽ diệu kỳ”?
Đáp án:
Câu (a): BS nghĩa là bàng sanh. BLM là Bà-la-môn. PT là Phật tử. Ba câu trên của ba đối tượng khác nhau, cần phân biệt.
Câu (b): “Nếu mọi người tam tịnh, thế giới sẽ diệu kỳ”, bởi vì:
Người ‘tam tịnh’ sẽ không tái sanh làm bàng sanh, vì loài này tuy hiền lành nhưng chỉ biết ăn rau cỏ, củ hạt.
Người ‘tam tịnh’ cũng không tái sanh vào làm súc sanh, vì loài này thịt gì cũng nhai, kiểu gì cũng nuốt, thích ăn tươi nuốt sống kẻ khác.
Người ‘tam tịnh’ chỉ tái sanh hoặc tái nghiệp trong môi trường ‘tam tịnh’ và chỉ có Đạo Phật Chính thống mới có giới này. Các loài khác nhờ có nhân duyên với người ‘tam tịnh’ nên được tịnh theo. Thế giới sẽ diệu kỳ là vì vậy.
Tuy nhiên cần lưu ý, phải giữ tròn năm giới mới được tái sanh làm người, bằng không phải tái sanh làm súc vật trong gia đình ‘tam tịnh’ cũng khổ.
Đúng như Đức Phật đã dạy, ngoại học chỉ cần hiểu Ngài một câu thôi cũng đỡ khổ cho họ rồi. Biết trả lời đầy đủ hai câu hỏi trên là thoát khổ rất nhiều, chính vì thế nên mới nói ‘Đố hay, thoát khổ’.
Thích Tam Tịnh

Thứ Ba, 15 tháng 3, 2016

Kinh Vô tự


- Này huynh, có người nói rằng trong các loại Kinh, chỉ có kinh vô ngôn vô tự, tức kinh không lời không chữ, là kinh cao siêu nhất, tối thượng nhất.
- Kinh ấy do người câm mù thuyết cho người mù câm học à?
- Huynh đừng nói bậy. Chính Đức Phật đã dạy 45 năm thuyết pháp, Ta chưa từng nói một lời. Đó là nói đến kinh vô ngôn, vô tự đó!
- Huynh đừng tin bậy! Chính Đức Phật đã dạy trong Chánh Kinh Nguyên Thủy, Tăng Chi hai Pháp: 3. Này các Tỷ-kheo, có hai hạng người này xuyên tạc Như Lai. Thế nào là hai? Người nêu rõ Như Lai có nói, có thuyết là Như Lai không nói, không thuyết; và người nêu rõ Như Lai không nói, không thuyết là Như Lai có nói, có thuyết. Này các Tỷ-kheo, có hai hạng người này xuyên tạc Như Lai.”
- Nhưng huynh căn cứ vào đâu bảo rằng Đức Phật không nói chuyện kinh vô ngôn vô tự, và có kẻ xuyên tạc Thế Tôn.
- Căn cứ vào trí tuệ suy tư phán xét. Tôi hỏi huynh nếu có thật “kinh vô ngôn” thì kẻ câm cũng thuyết được, nếu có thật “kinh vô tự” thì kẻ đại bịp láo khoét cũng dạy được. Chứ cần gì mấy ông Thiền sư điên khùng rởm đời ngớ ngẩn, ôm ba mớ “kinh tào lao” hù dọa những kẻ ngu si dốt nát.
- Sao huynh dám nói các Thiền sư là “điên khùng rởm đời ngớ ngẩn” và kẻ tin theo là ngu si dốt nát?
- Chứ gì nữa! Chính Đức Phật cũng đã dạy trong Kinh Tăng Chi: 2. Này các Tỷ-kheo, có hai hạng người này xuyên tạc Như Lai. Thế nào là hai? Người độc ác với tâm đầy sân hận, và người có lòng tin với tà kiến. Này các Tỷ-kheo, có hai hạng người này xuyên tạc Như Lai.”Ngay thời Phật mà đã có rất nhiều những kẻ ngoại học ác tâm giả lời Phật, xuyên tạc Pháp Phật, ấy thế mà lắm kẻ đời sau cứ bạ đâu tin đó, nghe làm sao lao theo nói tầm bậy.
- Nhưng huynh phải chứng minh Phật không nói kinh ‘vô ngôn vô tự’.
- Kẻ bịa ra câu ‘45 năm ta thuyết pháp nhưng không nói một lời’ rồi gắn vào miệng Phật rất thâm độc. Thứ nhất hắn ngầm xuyên tạc Thế Tôn là người nói mâu thuẫn, trước sau trái ngược. Thứ hai hắn xỏ xiên Phật là người câm, vì kẻ câm cũng có thể thuyết pháp mà không nói. Thứ ba hắn bịa chuyện kinh “vô ngôn vô tự” vừa để khỏa lấp việc phỉ báng Thế Tôn vừa nhằm hạ bệ Kinh Nguyên Thủy gốc của Phật. Thứ tư vẽ chuyện “vô ngôn vô tự” ra vẻ cao siêu sẽ dụ được những kẻ ngu si dốt nát nhưng thích ra vẻ ta đây là đại nhân, đại trí, đại thừa, đại bác.
- Thứ năm khiến những kẻ tin Phật nhưng ôm lấy tà kiến để rồi xuyên tạc Như Lai và phải đọa vào địa ngục.
- Huynh đã chứng đắc được ‘kinh vô ngôn vô tự’ rồi đó!
Hữu Ngôn Hữu Tự
_____________________
] Pháp Trích Lục
Dưới đây là một trong những lời khuyến giáo cuối cùng của Đức Thế Tôn tại giảng đường Kūṭāgāra vườn Ðại Lâm khi Ngài sắp nhập Niết Bàn:
“110. Thế Tôn liền đi đến giảng đường và ngồi trên chỗ đã soạn sẵn. Sau khi ngồi, Thế Tôn nói với các vị Tỷ-kheo:
- Này các Tỷ-kheo, nay những Pháp do Ta chứng ngộ và giảng dạy cho các Ngươi, các Ngươi phải khéo học hỏi, thực chứng tu tập và truyền rộng để Phạm hạnh được trường tồn, vĩnh cửu, vì hạnh phúc cho chúng sanh, vì an lạc cho chúng sanh, vì lòng thương tưởng cho đời, vì lợi ích, vì hạnh phúc, vì an lạc cho loài Trời và loài Người. Này các Tỷ-kheo, thế nào là các Pháp do Ta chứng ngộ và giảng dạy, các Ngươi phải khéo học hỏi, thực chứng, tu tập và truyền rộng để cho Phạm hạnh được trường tồn, vĩnh cửu, vì hạnh phúc cho chúng sanh, vì an lạc cho chúng sanh, vì lòng thương tưởng cho đời, vì lợi ích, vì hạnh phúc, vì an lạc cho loài Trời và loài Người? Chính làBốn Niệm Xứ, Bốn Chánh Cần, Bốn Thần Túc, Năm Căn, Năm Lực, Bảy Bồ-đề Phần, Tám Thánh Đạo Phần. Này các Tỷ-kheo, chính những Pháp này do Ta chứng ngộ và giảng dạy, mà các Ngươi phải khéo học hỏi, thực chứng, tu tập và truyền rộng để Phạm hạnh được trường tồn, vĩnh cửu, vì hạnh phúc cho chúng sanh, vì lòng thương tưởng cho đời, vì lợi ích, vì hạnh phúc, vì an lạc cho loài Trời và loài Người.
111. Rồi Thế Tôn nói với các Tỷ-kheo:
- Này các Tỷ-kheo, đây là lời Ta nhắn nhủ các Ngươi. Các hành là vô thường. Hãy tinh tấn lên để tự giải thoát, không lâu Như Lai sẽ diệt độ. Sau ba tháng bắt đầu từ hôm nay, Như Lai sẽ diệt độ.
Ðó là lời Thế Tôn dạy. Sau khi nói vậy, Thiện Thệ lại nói thêm:
Ta đã già, dư mạng chẳng còn bao,
Từ biệt các Ngươi, Ta đi một mình.
Tự mình làm sở y cho chính mình,
Hãy tinh tấn, chánh niệm, giữ giới luật,
Nhiếp thúc ý chí, bảo hộ tự tâm.
Ai tinh tấn trong Pháp và Luật này
Sẽ diệt sanh tử, chấm dứt khổ đau.”
Lại nữa, đây cũng chính là lời dạy từ kim khẩu của Đức Thế Tôn:
“Từ đêm, này các Tỷ-kheo, Như Lai được chánh đẳng giác, đến đêm Như Lai nhập Niết-bàn, trong thời gian ấy, điều gì Như Lai nói, nói lên, tuyên bố, tất cả là như vậy, không có khác được. Do vậy, được gọi là Như Lai” (Tăng Chi 1, chương 4, trang 592).
{ Thừa tự Pháp trích lục
Ðức Thế Tôn đã dạy rành rành như vậy, đã nhắn nhủ chí tình như vậy, đã khẳng định dứt khoát như vậy; ấy thế mà vài trăm năm sau khi Ngài nhập diệt, những kẻ ác khẩu đời sau nảy nòi ra chuyện 45 Bụt chưa từng nói một lời. Khốn thay lại có những kẻ tin theo mới chết chứ.
Đúng là “kinh không lời - không chữ” chỉ dành cho những kẻ mù câm điếc Chánh Kinh Chánh Pháp của Đức Phật Thích Ca mà thôi.